
2N1Đ Okutama – Mitake: trốn phố mùa thu mà vẫn trong Tokyo
Rời phố bằng chuyến tàu giá chỉ hơn nghìn yên: hẻm núi Hatonosu, hồ nước giữa rừng lá đỏ, đêm nghỉ nhà trọ cửa đền trên núi Mitake và buổi sáng xuống thác Nanayo.
12 thg 8, 2026·✍️ olablog·⏱ 18 phút đọc
Rời phố bằng chuyến tàu giá chỉ hơn nghìn yên: hẻm núi Hatonosu, hồ nước giữa rừng lá đỏ, đêm nghỉ nhà trọ cửa đền trên núi Mitake và buổi sáng xuống thác Nanayo.
Chạm vào vùng để xem bài viết theo khu vực
Nếu tháng 11 này bạn gõ "lá đỏ gần Tokyo" vào ô tìm kiếm, gần như chắc chắn kết quả sẽ dẫn bạn về hai cái tên quen thuộc: Hakone và Nikko. Cả hai đều đẹp, không bàn cãi — nhưng cũng đồng nghĩa với vé tàu tính bằng vài nghìn yên mỗi chiều, dòng người xếp hàng trước cáp treo, và cảm giác "cả Tokyo cùng rủ nhau đi trốn" vào đúng ngày bạn chọn. OlaChill cũng đã có hẳn hai bài về Hakone onsen đi trong ngày rồi, nên bài này xin phép rẽ sang một hướng khác — một hướng mà nhiều bạn sống ở Nhật lâu năm còn chưa từng đặt chân tới.
Hướng đó là phía tây. Đi mãi về phía tây trên bản đồ Tokyo, qua hết những khu phố quen, bạn sẽ chạm vào một vùng núi rừng có tên Okutama — nơi vẫn thuộc địa phận Tokyo trên giấy tờ, vẫn quẹt Suica lên tàu như đi làm mỗi sáng, nhưng mở cửa sổ ra là hẻm núi, sông xanh màu ngọc và những triền lá đỏ vàng rực vào cuối thu. Vé tàu từ Shinjuku tới tận ga cuối chỉ khoảng hơn một nghìn yên — rẻ hơn một bữa trưa ở Shibuya — và mất chừng hai tiếng ngồi tàu.
Điều làm mình mê nhất ở cung này không phải cảnh, mà là chuyện được ngủ lại trên núi: đỉnh Mitake có cả một xóm nhà trọ hành hương (shukubo) nằm quanh ngôi đền hơn nghìn năm tuổi, nơi bạn ăn bữa tối rau rừng, ngắm biển đèn đồng bằng Kanto từ độ cao gần một nghìn mét, rồi sáng hôm sau thức dậy trước cả sương. Dưới đây là lịch trình 2 ngày 1 đêm mình đã đúc kết lại — vừa túi tiền, vừa sức đi, và vừa vặn cho một cuối tuần mùa thu.
Vì sao chọn cung này thay vì Hakone?
Câu trả lời ngắn gọn: rẻ hơn, vắng hơn, và "phiêu" hơn.
- Rẻ hơn hẳn: toàn bộ hành trình đi bằng tàu JR tuyến Chuo – Ome (JR còn đặt biệt danh cho đoạn này là "Tokyo Adventure Line"), quẹt IC card bình thường, không cần mua pass riêng. Tổng tiền tàu xe cả hai ngày — gồm tàu, xe buýt địa phương và cáp treo — thường chỉ quanh mức bốn, năm nghìn yên, tức là chưa bằng một vé Romancecar khứ hồi đi Hakone.
- Vắng hơn nhiều: ngay cả cuối tuần cao điểm lá đỏ, Okutama cũng chỉ "đông kiểu miền núi" — nghĩa là có người trên đường mòn, nhưng bạn vẫn chụp được ảnh cầu treo không dính chục cái gậy selfie.
- Được ngủ trên núi: Hakone đi trong ngày xong là về; còn ở Mitake, đêm trên núi mới là phần đáng tiền nhất. Ít nơi nào gần Tokyo cho bạn trải nghiệm ngủ nhà trọ cửa đền, ăn cơm do chính gia đình tư tế nấu.
- Vẫn là Tokyo: nghe hơi buồn cười, nhưng với các bạn dùng vé tháng hoặc muốn khoe "đi trốn mà không ra khỏi Tokyo", đây là điểm cộng thật sự.
Còn nếu bạn vẫn thèm onsen kiểu Hakone thì yên tâm, cuối bài mình có cài sẵn một điểm suối nước nóng để "chốt sổ" chuyến đi.
Chuẩn bị trước khi đi
Tàu xe: dễ hơn bạn nghĩ
Từ Shinjuku, bạn bắt tuyến JR Chuo hướng Tachikawa, sau đó chuyển sang tuyến Ome. Phần lớn các chuyến sẽ cần đổi tàu ở Tachikawa hoặc Ome; cuối tuần thỉnh thoảng có chuyến chạy thẳng vào sâu hơn, nhưng lịch hay thay đổi nên bạn cứ tra Google Maps hoặc app Yahoo!乗換案内 ngay trước ngày đi cho chắc. Tổng thời gian từ Shinjuku tới khu vực Mitake – Okutama rơi vào khoảng một tiếng rưỡi tới hai tiếng, vé một chiều khoảng trên dưới 1.100 yên.
Một lưu ý nhỏ mà nhiều người bị bất ngờ: đoạn sâu của tuyến Ome tàu chạy thưa, có khung giờ 30–40 phút mới có một chuyến. Vậy nên đừng lên kế hoạch sát nút kiểu "ra ga là có tàu" như trong nội thành — cứ chụp sẵn màn hình giờ tàu của ngày hôm đó.
Thời điểm lá đỏ
Vùng này lá chuyển màu muộn hơn các vùng núi cao như Nikko: đẹp nhất thường từ đầu tháng 11 đến khoảng cuối tháng 11, trong đó khu hồ Okutama và hẻm núi Hatonosu vào độ rực rỡ quanh giữa tháng. Trên đỉnh Mitake (cao gần một nghìn mét) lá đổi sớm hơn dưới thung lũng chừng một tuần. Nếu bạn đi đầu tháng 12, dưới hẻm núi vẫn còn sót chút vàng cam, bù lại người càng vắng.
Mang gì theo
- Giày thể thao đế bám tốt hoặc giày hiking nhẹ — ngày 2 có đoạn cầu thang sắt dốc xuống thác, đi giày búp bê là "toang".
- Áo khoác ấm: đêm trên núi Mitake cuối thu có thể xuống gần 0 độ, chênh với nội thành nhiều hơn bạn tưởng.
- Tiền mặt vài nghìn yên lẻ: một số quán ăn nhỏ và nhà trọ trên núi chưa nhận thẻ.
- Đèn pin điện thoại đủ dùng, nhưng nếu có đèn đội đầu thì càng tốt cho buổi tối đi dạo quanh xóm đền.
Ngày 1: hẻm núi Hatonosu và hồ Okutama
Sáng: đi thẳng tới ga Hatonosu
Bắt tàu sớm từ Shinjuku (tầm 7–8h sáng là đẹp), bạn xuống ở ga Hatonosu (鳩ノ巣) — một ga xép nhỏ xíu nằm vắt vẻo trên sườn núi, kiểu ga mà bước xuống sân ga đã nghe thấy tiếng sông chảy. Từ ga đi bộ chừng 5 phút là tới hẻm núi Hatonosu (Hatonosu Keikoku): sông Tama ở đoạn này lách qua những tảng đá granite khổng lồ, nước xanh màu ngọc bích, hai bên vách là rừng lá phong, lá sồi đủ sắc độ từ vàng chanh tới đỏ thẫm vào chính vụ.
Điểm "ăn ảnh" nhất là cây cầu treo nhỏ bắc ngang hẻm núi — đứng giữa cầu nhìn xuống, bạn sẽ hiểu vì sao dân Tokyo gọi nơi này là "thung lũng bí mật cách Shinjuku hai tiếng tàu". Dưới chân cầu có lối mòn dẫn xuống sát mép nước, chỗ này ngồi uống cà phê mang theo thì đúng bài mùa thu.
Nếu chân còn khỏe và trời đẹp, bạn có thể đi bộ tiếp theo đường mòn ven sông hướng đập Shiromaru (một phần của Otama Walking Trail) — đoạn này chừng 40–60 phút, men theo sông, qua vài cây cầu nhỏ, mùa thu lá rụng phủ kín lối đi. Đi tới ga Shiromaru thì leo lên tàu đi tiếp; còn nếu muốn tiết kiệm sức cho ngày 2, cứ quay lại ga Hatonosu là được.
Trưa: ga Okutama và bát soba nóng
Từ Hatonosu, tàu chạy thêm hai ga là tới ga Okutama — ga cuối cùng của tuyến, cũng là "thủ phủ" của cả vùng. Ga gỗ nhỏ xinh kiểu nhà núi, trước ga có mấy quán ăn địa phương và một trung tâm thông tin du lịch (ghé lấy bản đồ miễn phí, nhân viên rất nhiệt tình). Trưa nay bạn nên thử soba hoặc udon với wasabi Okutama — vùng này trồng wasabi thật dọc các khe suối, mài tươi tại bàn thơm cay khác hẳn loại tuýp trong siêu thị. Cá khe suối nướng muối (yamame, iwana) cũng là đặc sản đáng gọi thêm.
Chiều: hồ Okutama và cây cầu phao nổi tiếng
Trước cửa ga có bến xe buýt; bạn bắt chuyến hướng hồ Okutama (Okutama-ko), đi chừng 15–20 phút, giá vé khoảng vài trăm yên. Hồ thực ra là hồ chứa nước sau đập Ogouchi — nguồn cấp nước quan trọng của Tokyo — nhưng cảnh thì không "công nghiệp" chút nào: mặt nước xanh thẫm nằm lọt giữa các dãy núi, và vào mùa thu, cả vòng cung núi quanh hồ cháy lên sắc đỏ vàng soi bóng xuống nước.
Vài điểm đáng dừng quanh hồ:
- Đỉnh đập Ogouchi: đi bộ trên mặt đập, một bên là hồ, một bên là thung lũng hun hút. Cạnh đập có bảo tàng nhỏ về nguồn nước Tokyo, vào cửa miễn phí.
- Cầu phao Mugiyama (麦山の浮橋): cây cầu nổi bập bềnh bắc ngang một nhánh hồ, dân địa phương gọi vui là "cầu trống" vì xưa làm từ thùng phuy. Đi trên cầu hơi chòng chành, vui như trò chơi, và là góc chụp lá đỏ phản chiếu mặt hồ đẹp nhất vùng. Lưu ý: khi mực nước hồ xuống thấp cầu có thể bị tạm đóng, bạn nên hỏi trung tâm thông tin ở ga trước khi bắt buýt đi.
Tầm 15h – 15h30, bạn bắt buýt ngược về ga Okutama rồi lên tàu quay lại ga Mitake (御嶽) — chỉ vài ga, chừng 15 phút tàu.
Cuối chiều: lên núi trước chuyến cáp treo cuối
Đây là mắt xích quan trọng nhất của cả lịch trình, nên mình viết to rõ: cáp treo núi Mitake có giờ chạy chuyến cuối, thường vào khoảng 18h, và có thể thay đổi theo mùa — bạn bắt buộc phải kiểm tra trang chính thức của Mitake Tozan Railway trước ngày đi. Trễ chuyến cuối đồng nghĩa với cuốc bộ đường dốc cả tiếng trong bóng tối.
Từ ga Mitake, bạn bắt xe buýt nhỏ chạy chừng 10 phút tới bến cáp treo Takimoto, rồi ngồi cabin leo dốc — đây là một trong những tuyến cáp mặt đất dốc nhất vùng Kanto, cảm giác như tàu đang bò thẳng lên trời, hai bên là rừng lá đỏ. Chỉ khoảng 6 phút là bạn đã đứng ở độ cao trên 800 mét, đón cái lạnh trong veo rất khác không khí dưới thung lũng. Từ ga cáp trên đỉnh, đi bộ thêm chừng 20–25 phút đường làng dốc thoải là tới xóm nhà trọ quanh đền. Nhớ báo trước giờ nhận phòng và giờ ăn tối cho nhà trọ — trên núi mọi thứ vận hành theo nhịp riêng, cơm tối thường dọn sớm.
Đêm trên núi: ngủ shukubo — trải nghiệm đáng tiền nhất chuyến đi
Shukubo là gì và vì sao nên thử
Núi Mitake là núi thiêng, trên đỉnh có đền Musashi-Mitake với lịch sử được cho là gần hai nghìn năm. Từ thời Edo, các gia đình tư tế (oshi) đã mở cửa nhà mình đón khách hành hương ngủ lại — đó chính là shukubo. Ngày nay quanh đền vẫn còn khoảng hai chục nhà trọ kiểu này, phần lớn do chính hậu duệ các gia đình oshi vận hành. Ở shukubo, bạn ngủ phòng tatami trải futon, tắm bồn gỗ hoặc bồn đá (nước đun, không phải onsen — trên núi không có suối nóng), và ăn bữa tối kiểu núi: rau rừng, đậu phụ, konnyaku tự làm, cá nướng, cơm gạo dẻo. Một số nhà còn cho khách tham gia trải nghiệm ngồi thiền dưới thác hoặc cầu kinh buổi sáng nếu đặt trước.
Gợi ý chỗ nghỉ theo ngân sách
- Tiết kiệm (khoảng 6.000–8.000 yên/người): một số shukubo nhận khách kiểu sudomari — chỉ ngủ, không ăn. Bạn mang đồ ăn nhẹ lên từ trước (trên núi gần như không có combini) hoặc ăn tối sớm ở quán trong xóm đền. Phù hợp với bạn nào đi kiểu backpacker.
- Tầm trung (khoảng 10.000–15.000 yên/người, kèm 2 bữa): đây là mức phổ biến nhất và theo mình là đáng tiền nhất — bữa tối và bữa sáng ở shukubo ngon bất ngờ, ăn xong chỉ việc lăn ra futon. Cái tên được nhắc nhiều là Komadori Sanso (駒鳥山荘) — nhà trọ lâu đời có hiên gỗ nhìn thẳng xuống thung lũng, chủ nhà nói được tiếng Anh và quen đón khách nước ngoài. Ngoài ra còn nhiều nhà khác đặt được qua Jalan, Rakuten Travel hoặc trang du lịch của làng Mitake.
- Thoải mái hơn (từ khoảng 18.000 yên/người trở lên): vài shukubo có phòng rộng kiểu ryokan, bữa kaiseki núi nhiều món hơn và phòng tắm riêng. Nếu bạn đi cùng bố mẹ hoặc muốn kỷ niệm dịp đặc biệt, hỏi thẳng nhà trọ về hạng phòng cao nhất — trên núi ít khi niêm yết hết lên mạng.
Kinh nghiệm xương máu: mùa lá đỏ cuối tuần các nhà trọ trên núi kín sớm, bạn nên đặt trước ít nhất 2–3 tuần. Nếu lỡ hết chỗ trên đỉnh, phương án B là ngủ nhà nghỉ dân dã dưới thung lũng quanh ga Mitake hoặc ga Okutama rồi sáng hôm sau lên cáp treo chuyến sớm — vẫn kịp lịch trình ngày 2, chỉ tiếc mất buổi tối trên núi.
Buổi tối trên núi có gì?
Có thứ mà nội thành Tokyo không bao giờ có: sự im lặng. Ăn tối xong, bạn khoác áo ấm đi dạo ra khu quảng trường nhỏ trước dốc lên đền — từ đây nhìn được cả biển đèn đồng bằng Kanto lấp lánh phía xa, và ngẩng lên là trời sao dày đặc. Đêm thu trời trong, có hôm thấy rõ cả dải sáng mờ của Ngân Hà. Đi ngủ sớm một chút, vì sáng mai có lý do rất xứng đáng để dậy trước bình minh.
Ngày 2: đền thiêng, thác Nanayo và đường về
Sáng sớm: đền Musashi-Mitake trong sương
Dậy tầm 6h, bạn sẽ được thấy khoảnh khắc đẹp nhất của cả chuyến: nắng sớm xiên qua rừng tuyết tùng cổ thụ, sương còn đọng dưới thung lũng — hôm nào may mắn còn gặp cả biển mây (unkai) trải dưới chân. Leo nốt đoạn bậc đá cuối cùng lên đền Musashi-Mitake: đền thờ thần sói Oinu-sama, vị thần hộ mệnh chống trộm cắp và tà ma, nên nơi đây nổi tiếng là ngôi đền... thân thiện với chó — nhiều người Nhật đưa cún cưng lên tận nơi để làm lễ cầu an. Đứng ở sân đền nhìn về phía đông, ngày trời trong bạn có thể thấy đường chân trời của Tokyo, thậm chí cả Skytree mờ mờ phía xa.
Về nhà trọ ăn sáng, trả phòng, gửi lại hành lý to nếu nhà trọ cho phép (đa số vui vẻ giữ giúp), rồi bắt đầu phần "vận động" của ngày 2.
Xuống thác Nanayo
Từ xóm đền, theo biển chỉ dẫn hướng Nagaodaira, bạn rẽ vào đường mòn xuống thác Nanayo (七代の滝). Đoạn này ngắn — chừng 30–40 phút một chiều — nhưng là đoạn "thử thách" nhất chuyến đi: đường mòn dốc, có nhiều đoạn cầu thang sắt gần như thẳng đứng bám vào vách núi. Đi chậm, bám tay vịn, giày tốt là ổn; nhưng nếu đầu gối yếu hoặc đi cùng người lớn tuổi thì nên cân nhắc bỏ qua, ở lại dạo quanh đền cũng đã đủ đẹp.
Phần thưởng dưới đáy thung lũng là con thác đổ xuống thành nhiều tầng qua các bậc đá phủ rêu — cái tên "Nanayo" (bảy đời) được cho là chỉ những tầng thác nối nhau. Mùa thu, lá phong vàng đỏ rơi xuống đọng trên mặt đá ướt quanh chân thác, không khí mát lạnh sực mùi rêu và nước — kiểu cảnh mà đứng im một phút cũng thấy "sạc lại pin" thật sự.
Vòng Rock Garden (nếu còn sức)
Từ chân thác, thay vì leo ngược lại đường cũ, bạn có thể men theo cầu thang sắt đi lên phía tảng đá Tengu, rồi nhập vào Rock Garden — một thung lũng suối dài chừng một cây rưỡi, hai bên là đá phủ rêu xanh mướt, suối nhỏ luồn lách qua chân, thỉnh thoảng lại một cây cầu gỗ. Cuối đường là thác Ayahiro, nơi đền vẫn tổ chức nghi thức ngồi dưới thác (taki-gyo) cho người tu tập. Cả vòng từ đền xuống thác Nanayo, qua Rock Garden, lên thác Ayahiro rồi vòng về xóm đền mất khoảng 2 – 2 tiếng rưỡi đi thong thả. Đây là một trong những cung đi bộ được yêu thích nhất gần Tokyo, và mùa thu là lúc nó đẹp nhất năm.
Chiều: xuống núi và "chốt sổ" chuyến đi
Ăn trưa nhẹ ở một trong mấy quán trong xóm đền (soba, cơm cà ri, dango nướng than — quán trên núi thường đóng cửa sớm, tầm giữa chiều), rồi thong thả đi bộ về ga cáp treo, xuống núi, bắt buýt về ga Mitake.
Trên đường về, mình gợi ý hai cách kết thúc chuyến đi, tùy gu của bạn:
- Kiểu onsen: quay ngược một đoạn về ga Okutama để ngâm mình ở Moegi no Yu — nhà tắm suối nước nóng công cộng gần ga, có bồn ngoài trời nhìn ra rừng núi. Hơi ngược đường một chút nhưng sau hai ngày leo trèo thì cực kỳ xứng đáng. Nhớ kiểm tra giờ mở cửa và ngày nghỉ định kỳ trên trang chính thức trước khi đi.
- Kiểu sake: xuống ga Sawai (chỉ một ga từ Mitake về hướng Tokyo), đi bộ vài phút tới nhà máy rượu Ozawa Shuzo — lò sake hơn ba trăm năm tuổi làm ra thương hiệu Sawanoi. Khu vườn uống thử của họ nằm ngay trên vách hẻm núi nhìn xuống sông Tama; một chén sake lạnh, chút đậu phụ nghệ nhân, lá đỏ trên đầu và tiếng sông dưới chân — mình không nghĩ ra cách nào kết thúc chuyến mùa thu này trọn vẹn hơn.
Từ đây lên tàu, ngủ một giấc là về lại Shinjuku — vẫn kịp bữa tối trong phố.
Chi phí ước tính cho cả chuyến
Tính theo đầu người, ở mức tầm trung:
- Tàu khứ hồi Shinjuku – vùng Okutama/Mitake: khoảng trên dưới 2.200 yên
- Buýt địa phương (2–3 chặng): khoảng 1.000 yên
- Cáp treo khứ hồi: khoảng trên dưới 1.200 yên
- Shukubo kèm 2 bữa: khoảng 10.000–15.000 yên
- Ăn trưa 2 ngày + lặt vặt: khoảng 3.000–4.000 yên
Tổng cộng rơi vào khoảng 17.000–23.000 yên cho trọn 2 ngày 1 đêm — tức là tương đương, thậm chí rẻ hơn một chuyến day trip Hakone "full option", mà bạn có thêm nguyên một đêm trên núi. Các con số trên là ước lượng để bạn dự trù; giá vé và giá phòng thay đổi theo thời điểm, nên hãy kiểm tra trang chính thức khi đặt.
Câu hỏi thường gặp
Người không quen leo núi có đi được lịch trình này không?
Được, với một điều chỉnh nhỏ. Toàn bộ ngày 1 và phần đền ngày 2 chỉ là đi bộ đường làng, đường mòn thoải, ai đi được 8.000–10.000 bước một ngày là ổn. Riêng đoạn xuống thác Nanayo và Rock Garden có cầu thang sắt dốc — nếu ngại, bạn bỏ đoạn này, thay bằng đi dạo vườn thảo mộc và các điểm ngắm cảnh quanh xóm đền, chuyến đi vẫn tròn trịa.
Đi một mình có ổn không?
Rất ổn, thậm chí đây là cung solo lý tưởng: đường mòn có biển chỉ dẫn rõ (nhiều biển có tiếng Anh), cuối tuần luôn có người qua lại, shukubo quen đón khách lẻ. Chỉ cần nhớ hai nguyên tắc: không đi đường mòn sau khi trời tối, và luôn nắm giờ chuyến cáp treo cuối cùng.
Không ngủ lại được thì đi trong ngày có kịp không?
Kịp, nhưng phải chọn một trong hai: hoặc Hatonosu + hồ Okutama, hoặc núi Mitake + thác. Nhồi cả hai vào một ngày sẽ thành chạy show, mệt mà chẳng đọng lại gì. Nếu chỉ có một ngày và thích vận động, mình chọn vế Mitake; thích thong thả chụp ảnh, chọn vế hồ.
Trẻ em và người lớn tuổi có lên núi Mitake được không?
Được. Cáp treo lo phần leo dốc nặng nhất, từ ga cáp vào xóm đền là đường bê tông dốc thoải (có đoạn hơi gắt nhưng đi chậm là ổn). Nhiều gia đình Nhật đưa cả ông bà và con nhỏ lên đền dịp cuối tuần. Chỉ đoạn thác Nanayo là không phù hợp với người yếu chân.
Cần đặt trước những gì?
Duy nhất chỗ ngủ là bắt buộc đặt trước, càng sớm càng tốt trong mùa lá đỏ. Tàu, buýt, cáp treo đều không cần đặt — cứ quẹt IC card hoặc mua vé tại chỗ. Bữa tối ở shukubo mặc định đi kèm khi đặt phòng có ăn; nếu bạn ăn chay hoặc dị ứng gì, báo trước khi đặt để nhà trọ chuẩn bị.
Mùa nào khác trong năm có đáng đi không?
Đáng. Mùa hè, hẻm núi Hatonosu và sông Tama là điểm trốn nóng có tiếng của dân Tokyo (chênh vài độ so với nội thành); đầu xuân có hoa anh đào muộn quanh hồ; mùa đông vắng tanh nhưng trời trong nhất, nhìn xa nhất từ đỉnh núi. Riêng shukubo mở quanh năm, nên lịch trình này gần như "xài lại" được cả bốn mùa — chỉ có điều, mùa thu vẫn là phiên bản đẹp nhất.
Bình luận
Chưa có đánh giá — hãy là người đầu tiên!
Bài viết cùng vùng — Tokyo & Kanto
Xem tất cả →
Kamikochi 1 ngày mùa thu từ Tokyo: đi xe đêm hay tự túc?
5 min · tips

Từ Tokyo lên Nagano mùa thu: shinkansen, tàu Azusa hay xe buýt đêm?
18 min · tips

Một ngày ở Nagano mùa thu từ Tokyo: ba lịch trình, và lý do bạn buộc phải chọn một
26 min · tips

Nikko mùa thu: yuba đủ kiểu, soba vụ mới và quán ngon từ phố đền tới ven hồ
15 min · tips