
Hakuba mùa thu: những cung đi bộ nhẹ cho cả nhà ba thế hệ
Ván gỗ Tsugaike, ba chặng cáp khu Happo và vòng dạo hồ Aoki: cách chọn cung theo sức của người yếu nhất, chỗ nghỉ, nhà vệ sinh và mẹo đi cùng xe đẩy.
12 thg 8, 2026·✍️ olablog·⏱ 19 phút đọc
Ván gỗ Tsugaike, ba chặng cáp khu Happo và vòng dạo hồ Aoki: cách chọn cung theo sức của người yếu nhất, chỗ nghỉ, nhà vệ sinh và mẹo đi cùng xe đẩy.
Chạm vào vùng để xem bài viết theo khu vực
Có một cảnh mà ai từng dẫn cả nhà đi ngắm lá đỏ đều nhận ra: đoàn dừng lại giữa đường mòn, mẹ ngồi bệt xuống tảng đá xoa đầu gối, đứa nhỏ đòi bế, còn bạn thì đứng giữa, tay cầm điện thoại mở bản đồ, tính nhẩm xem còn bao lâu nữa mới tới chỗ "view đẹp nhất" mà bài viết nào cũng khen. Cảnh đẹp thì vẫn đẹp. Nhưng chuyến đi thì đã hỏng từ lúc ai đó phải cắn răng đi tiếp.
Hakuba bị mang tiếng là vùng "của dân leo núi". Mở bất kỳ hướng dẫn nào lên cũng thấy đường mòn đá, giày cổ cao, gậy trekking, đi ba tiếng cả lượt. Điều mà rất ít bài nói ra là: phần lớn khung cảnh đẹp nhất của Hakuba mùa thu nằm ở nơi cáp treo thả bạn xuống, chứ không nằm ở nơi bạn phải leo tới. Thung lũng này được xây dựng để phục vụ hàng vạn người trượt tuyết mỗi mùa đông, nên hạ tầng đưa người lên cao ở đây thuộc hàng tốt nhất Nhật Bản — và mùa thu, hệ thống đó vẫn chạy, chỉ khác là thay vì đổ người xuống dốc tuyết, nó đổ bạn xuống giữa một biển lá vàng đỏ ở độ cao gần 2.000 mét.
Bài này viết riêng cho những đoàn "ba thế hệ": ông bà đi được nhưng không leo dốc, trẻ con đi được nhưng không đi xa, và bạn — người phải lo hết. Ba cung dưới đây đều thuộc nhóm đi bộ nhẹ, không cần trekking thật sự, và quan trọng hơn: mỗi cung đều có điểm quay đầu rõ ràng để bạn dừng lại mà không thấy tiếc.
Vì sao Hakuba hợp với đoàn có ông bà và trẻ nhỏ
Điểm cộng lớn nhất là độ cao được "mua" bằng cáp treo chứ không phải bằng chân. Thung lũng Hakuba nằm ở khoảng 700 mét, còn các trạm cáp trên cao đưa bạn tới 1.800–1.900 mét chỉ trong 20–40 phút ngồi yên. Với người lớn tuổi, đây là khác biệt sống còn: cùng một khung cảnh núi tuyết pha lá đỏ, ở nơi khác bạn phải đánh đổi bằng vài trăm mét chênh cao, ở đây bạn đánh đổi bằng tiền vé.
Điểm cộng thứ hai là địa hình trên đỉnh thoải bất ngờ. Khu Tsugaike và khu Happo phía trên đều có những vạt đầm lầy núi cao (shitsugen) — đất bằng, ẩm, được trải ván gỗ để bảo vệ thảm thực vật. Đi trên ván gỗ giữa đầm lầy vàng úa, quay lại thấy dãy Alps phía Bắc lấm tấm tuyết, mà chân thì vẫn phẳng lì.
Điểm cộng thứ ba, ít ai để ý: mùa thu ở đây vắng hơn nhiều so với các điểm ngắm lá quanh Tokyo. Không phải xếp hàng bốn mươi phút chờ cáp, không bị dòng người đẩy đi. Với ông bà và trẻ con thì "được đi chậm" nhiều khi quý hơn cả cảnh đẹp.
Nhưng cũng phải nói thẳng phần trừ điểm: trên độ cao 1.900 mét, nhiệt độ có thể thấp hơn thung lũng tám đến mười độ, gió thổi thẳng, và cáp treo thì phần lớn là ghế treo lộ thiên. Người lớn tuổi rất dễ bị lạnh cóng trong mười phút ngồi ghế treo dù dưới chân núi trời còn nắng. Chuyện này sẽ quay lại ở mục đồ đạc.
Chấm điểm thể lực trước, chọn cung sau
Đây là bước mà ai cũng bỏ qua rồi trả giá. Trước khi chốt cung, ngồi xuống trả lời thật lòng bốn câu.
Người yếu nhất trong đoàn đi bộ liên tục được bao lâu trên đường phẳng? Không phải "đi được bao xa" mà là "đi bao lâu trước khi cần ngồi". Dưới hai mươi phút, trên bốn mươi phút, hay ở giữa — con số này quyết định tất cả.
Đầu gối và khớp háng thế nào khi xuống dốc? Nhiều người lớn tuổi lên dốc ổn nhưng xuống dốc đau. Đường núi Nhật hay có bậc đá cao không đều, xuống mới là phần khổ.
Có ai chóng mặt, huyết áp, hoặc mệt khi lên cao không? Gần 2.000 mét chưa phải độ cao nguy hiểm, nhưng người có tiền sử huyết áp nên đi thật chậm mười lăm phút đầu sau khi ra khỏi cáp, đừng bước nhanh ngay.
Trẻ nhỏ tự đi hay vẫn phải bế? Nếu vẫn phải bế, người bế chính là người yếu nhất đoàn — tính thể lực theo người đó, không tính theo đứa bé.
Đối chiếu nhanh ba cung trong bài:
- Vòng ván gỗ Tsugaike: nhẹ nhất về địa hình, nhưng dài nhất nếu đi trọn vòng. Hợp với đoàn có ông bà còn khỏe, biết tự canh sức để quay lại sớm.
- Ba chặng cáp khu Happo: ít đi bộ nhất, cảnh "đắt" nhất trên mỗi bước chân bỏ ra. Hợp với đoàn có người rất ngại đi bộ — miễn là chấp nhận ngồi ghế treo lộ thiên.
- Dạo hồ Aoki: phẳng nhất, ấm nhất, linh hoạt nhất. Hợp làm buổi chiều "hạ nhiệt", hoặc làm phương án thay thế khi trên núi mưa gió.
Cung 1: Vòng ván gỗ Tsugaike Nature Park
Nếu chỉ đi được một nơi, đây là nơi tôi khuyên chọn. Tsugaike Nature Park (Tsugaike Shizen-en) nằm ở khoảng 1.900 mét, là một vùng đầm lầy núi cao rộng, và toàn bộ tuyến tham quan được trải ván gỗ.
Đường lên: gondola nối cáp treo
Từ khu Tsugaike Kogen dưới thung lũng, bạn đi gondola — cabin kín, có ghế ngồi, chừng hai mươi phút — lên trạm giữa, rồi đổi sang một chặng ropeway ngắn để lên tới cửa công viên. Vì gondola là cabin kín nên chặng này rất dễ chịu cho ông bà và trẻ nhỏ: kín gió, ngồi được, và bản thân chặng đi đã là màn ngắm lá từ trên cao đáng đồng tiền.
Vé khứ hồi trọn chặng thường rơi vào khoảng vài nghìn yên mỗi người, có mức giảm cho trẻ em và đôi khi có gói kèm suất ăn hoặc onsen. Giá và giờ chạy thay đổi theo mùa, nên kiểm tra trang chính thức của Tsugaike trước ngày đi — đặc biệt là giờ chuyến cuối xuống núi, vì mùa thu ngày ngắn và họ đóng sớm hơn bạn tưởng.
Trên đó đi thế nào cho vừa sức
Vòng ván gỗ đầy đủ dài khoảng 5 km, đi trọn kèm chụp ảnh mất chừng ba đến bốn tiếng. Với đoàn có ông bà, đừng đặt mục tiêu đi hết vòng ngay từ đầu.
Cách làm khôn ngoan là đi theo kiểu "ra rồi quay lại": từ cửa công viên đi vào theo tuyến chính, đoạn đầu tiên là đoạn phẳng và cũng là đoạn đẹp nhất — đầm lầy mở rộng, tầm nhìn thoáng ra dãy núi. Đi chừng hai lăm đến ba mươi phút, tìm một chỗ ngồi, ăn nhẹ, chụp ảnh, rồi quay lại. Tổng cộng khoảng một tiếng, và bạn đã có gần như trọn vẹn phần cảnh đẹp nhất. Ai còn sức thì đi tiếp; ai mệt thì ngồi lại đợi ở khu trạm — điểm này chỉ cung Tsugaike làm được, vì trạm cáp có chỗ ngồi trong nhà.
Trên vòng có các nhánh cắt ngang cho phép quay về sớm thay vì phải đi hết. Chụp lại sơ đồ ở cửa công viên bằng điện thoại ngay khi tới — sóng trên đó chập chờn, và bản đồ giấy dễ bay mất trong gió.
Xe đẩy, gậy chống, nhà vệ sinh
Nói thẳng để bạn khỏi vác đồ oan: xe đẩy gần như không dùng được trên vòng ván gỗ. Ván gỗ có bậc, có đoạn hẹp chỉ vừa một người, có chỗ ván nghiêng và ẩm. Đẩy xe lên đó vừa cực vừa cản người khác. Với bé dưới ba tuổi, địu lưng hoặc địu trước là phương án đúng — gọn, rảnh tay, và giữ ấm cho bé luôn.
Ngược lại, gậy chống rất đáng mang cho người lớn tuổi. Không phải vì dốc, mà vì ván gỗ ẩm sương buổi sáng khá trơn, và một điểm tựa thứ ba giúp bước tự tin hơn nhiều. Gậy trekking gập gọn hay gậy chống thường đều được; nhớ có đầu bọc cao su để không làm hỏng mặt ván.
Nhà vệ sinh tập trung ở khu trạm cáp và gần cửa công viên. Trên vòng ván gỗ, điểm vệ sinh rất thưa hoặc không có ở nhiều đoạn. Nguyên tắc bất di bất dịch khi đi với ông bà và trẻ nhỏ: giải quyết xong ở trạm rồi mới vào vòng. Vị trí cụ thể có thể thay đổi theo năm, nên xem lại sơ đồ tại chỗ cho chắc.
Cung 2: Ba chặng cáp khu Happo — lên cao bằng ghế, không bằng chân
Khu Happo-one là nơi có tấm ảnh kinh điển của Hakuba: hồ nhỏ phản chiếu dãy núi tuyết. Vấn đề là hồ Happo-ike thật sự không phải cung dễ — từ trạm cáp cao nhất còn phải đi bộ khoảng sáu mươi đến chín mươi phút mỗi chiều trên đường mòn đá thật, dốc và gồ ghề. Với ông bà và trẻ nhỏ, tôi khuyên coi cái hồ là phần thưởng tùy chọn, không phải mục tiêu.
Nhưng phần trước đó thì tuyệt vời cho đoàn đi nhẹ.
Ba chặng đưa bạn lên gần 1.800 mét
Từ chân núi, bạn đi gondola cabin kín lên trạm thứ nhất, rồi nối tiếp hai chặng ghế treo để lên tới trạm cao nhất, nơi có nhà nghỉ núi. Tổng thời gian ngồi khoảng ba mươi đến bốn mươi phút, và số bước chân bạn phải bỏ ra chỉ là đi từ trạm này sang trạm kia — mỗi lần vài chục mét trên nền phẳng.
Đây chính là "gần như không phải trekking" mà nhiều người nói tới. Nhưng có hai lưu ý thật.
Ghế treo là ghế lộ thiên. Không mái, không kính, chân buông thõng. Ở mười độ và gió thổi, mười phút trên ghế đủ làm người lớn tuổi lạnh run. Mang theo áo khoác gió, khăn quàng, và một tấm chăn mỏng hoặc khăn lớn phủ chân. Với trẻ nhỏ, hỏi trước nhân viên về quy định độ tuổi và cách ngồi kèm người lớn — mỗi khu vận hành một kiểu.
Chặng ghế treo trên cùng có lịch chạy riêng và ngắn hơn. Nhiều năm chặng này chỉ chạy trong khung giờ hoặc giai đoạn nhất định của mùa thu, và dừng sớm khi thời tiết xấu. Nên kiểm tra trang chính thức của Happo-one ngay buổi sáng hôm đi, đừng dựa vào lịch năm ngoái.
Điểm dừng khôn ngoan: trạm giữa
Đây là mẹo tôi muốn bạn nhớ nhất trong bài. Ở trạm giữa của khu Happo có một vạt đầm lầy nhỏ với đường ván gỗ ngắn quanh mặt nước. Đi hết chỉ mất mươi mười lăm phút, đường phẳng, và tầm nhìn ra dãy núi phía sau đã rất đã mắt. Với đoàn có ông bà, đây là điểm dừng lý tưởng: có cảnh, có chỗ ngồi, có nhà vệ sinh ở khu trạm, và không ai phải cố quá sức.
Kịch bản chia đoàn hay dùng: cả nhà lên tới trạm giữa cùng nhau, ông bà và trẻ nhỏ dạo vòng ván gỗ rồi ngồi nghỉ; nhóm khỏe đi tiếp chặng ghế cuối, ngắm cảnh ở trạm trên hoặc đi thêm hai mươi phút đầu đường mòn rồi quay lại. Hẹn giờ gặp thật rõ ràng và đừng dựa vào điện thoại — sóng trên núi không đáng tin.
Nếu vẫn muốn thử lên hồ
Chỉ nên tính tới nếu người yếu nhất đoàn đi bộ liên tục được trên bốn mươi lăm phút và xuống dốc không đau gối. Cần giày đế bám tốt (giày cổ cao là lý tưởng), áo khoác gió, nước, và xuất phát sớm để không phải chạy đua với chuyến cáp cuối. Sương mù trên đó kéo về rất nhanh, tầm nhìn có thể mất trong mười phút. Nếu đã lên tới nơi mà trời mù, đừng cố đợi — cảnh không hiện ra thì quay xuống, an toàn hơn nhiều.
Cung 3: Dạo hồ Aoki — phẳng, ấm, và không phụ thuộc thời tiết núi
Hồ Aoki (Aokiko) nằm phía nam thung lũng, thuộc vùng Omachi, cách trung tâm Hakuba chừng nửa tiếng xe. Đây là hồ nước trong nổi tiếng của vùng; mùa thu rừng quanh hồ chuyển màu và soi bóng xuống mặt nước — cảnh đẹp kiểu êm đềm, không hùng vĩ như trên núi nhưng dễ chịu hơn hẳn.
Điểm mạnh cho đoàn đi nhẹ: ở độ cao thấp nên ấm hơn trên núi rất nhiều, và không phụ thuộc vào việc cáp treo có chạy hay không. Khi dự báo trên núi mưa gió, đây là phương án B gần như luôn dùng được.
Vòng quanh hồ dài khoảng 5 km. Nhưng đừng mặc định là phải đi trọn vòng: một phần tuyến đi chung với đường xe chạy, có đoạn không có lối đi bộ riêng. Cách đi thoải mái nhất là chọn một đoạn ven hồ có bãi đỗ xe và khu nghỉ, đi bộ ra rồi quay lại — ba mươi đến sáu mươi phút là đủ đẹp.
Đây cũng là cung duy nhất trong ba cung mà xe đẩy thật sự dùng được, ít nhất trên các đoạn trải nhựa hoặc lối đi phẳng gần khu bãi đỗ. Nhà vệ sinh thường nằm ở các bãi đỗ, khu cắm trại và cơ sở dịch vụ quanh hồ — mùa thu một số cơ sở thu hẹp hoạt động, nên kiểm tra trước hoặc chọn điểm xuất phát gần khu còn mở cửa.
Canh thời điểm và thời tiết
Màu lá ở Hakuba đi từ trên cao xuống thấp theo từng tuần:
- Cuối tháng 9 đến giữa tháng 10: vùng cao 1.900–2.000 mét đẹp nhất. Đây là lúc dễ gặp cảnh ba tầng màu — đỉnh có tuyết mới, sườn lá đỏ, thung lũng còn xanh.
- Giữa tháng 10 đến đầu tháng 11: màu tràn xuống lưng chừng núi và khu vực quanh hồ Aoki.
- Đầu đến giữa tháng 11: thung lũng khép mùa, vùng cao lạnh và các tuyến cáp bắt đầu dừng dần.
Với đoàn có ông bà, tôi thiên về nửa đầu tháng 10 hơn là cuối tháng 10 — không hẳn vì lá, mà vì nhiệt độ trên cao còn chịu được. Cuối tháng 10 trên độ cao 1.900 mét đã có thể chạm gần 0 độ vào buổi sáng.
Một thói quen nên có: tối hôm trước, xem dự báo gió chứ không chỉ xem mưa. Gió mạnh là lý do phổ biến nhất khiến ghế treo ngừng chạy, và nó phá kế hoạch nhanh hơn mưa nhẹ.
Đi lại và chỗ nghỉ khi có ông bà, trẻ nhỏ
Từ Tokyo, tuyến dễ chịu nhất cho người lớn tuổi là shinkansen tới Nagano rồi nối xe buýt cao tốc về Hakuba — ngồi tàu êm, đổi một lần, tổng chừng ba tiếng. Xe buýt thẳng từ Shinjuku rẻ hơn nhưng đi liền mạch nhiều giờ, khá mệt cho người lớn tuổi và trẻ nhỏ nếu không quen. Giờ chạy và tần suất thay đổi theo mùa, nên đặt trước và kiểm tra lịch chính thức.
Trong thung lũng, thuê xe là lựa chọn đáng tiền khi đi đoàn đông. Các khu cáp treo cách nhau khá xa, xe buýt địa phương có nhưng thưa chuyến, và việc "về khách sạn nghỉ trưa rồi đi tiếp buổi chiều" chỉ khả thi khi có xe riêng.
Về chỗ ở, hai tiêu chí đáng ưu tiên hơn cả view: có onsen — cực kỳ hiệu quả cho khớp gối của ông bà sau ngày đi bộ — và có phòng kiểu Nhật trải futon hoặc phòng gia đình rộng, tránh phải leo cầu thang nhiều. Nhiều nhà nghỉ nhỏ ở Hakuba là nhà hai ba tầng không thang máy, nên hỏi trước khi đặt.
Mặc gì, mang gì
Nguyên tắc là mặc nhiều lớp mỏng thay vì một áo dày, vì chênh lệch nhiệt độ giữa thung lũng và đỉnh rất lớn. Danh sách tối thiểu cho mỗi người:
- Áo khoác gió chống nước bên ngoài, áo lông vũ mỏng hoặc fleece bên trong
- Mũ che tai và găng tay mỏng, rất cần khi ngồi ghế treo
- Giày thể thao đế bám tốt; đế trơn thì tuyệt đối không
- Nước ấm trong bình giữ nhiệt, và đồ ăn nhẹ có đường
- Áo mưa mỏng hoặc poncho — ô gần như vô dụng khi có gió
Thêm cho ông bà: gậy chống, thuốc thường dùng mang theo người chứ không để trong vali, và một tấm chăn mỏng cho chặng ghế treo. Thêm cho trẻ nhỏ: địu thay xe đẩy, quần áo dự phòng, và một chiếc mũ có dây buộc.
Lịch trình hai ngày một đêm cho đoàn ba thế hệ
Ngày 1: rời Tokyo buổi sáng, tới Hakuba đầu giờ chiều. Nhận phòng, nghỉ một lát cho ông bà lại sức. Chiều muộn đi dạo một đoạn ven hồ Aoki hoặc quanh khu làng, ăn tối sớm, ngâm onsen. Ngày đầu cố tình để nhẹ — đây là bí quyết để ngày hai không ai gục.
Ngày 2: dậy sớm, lên Tsugaike bằng chuyến gondola gần như đầu tiên. Buổi sáng trời trong hơn, người ít hơn, và bạn còn dư thời gian nếu phải đi chậm. Đi đoạn đầu vòng ván gỗ khoảng một tiếng, quay lại nghỉ ở trạm, ăn trưa trên đó hoặc xuống núi ăn. Đầu giờ chiều xuống, ghé onsen thêm lần nữa rồi về.
Nếu có ba ngày, xen thêm một buổi ở khu Happo với kịch bản chia đoàn ở trạm giữa như đã nói ở trên.
Những lỗi hay gặp
Đặt mục tiêu theo bức ảnh trên mạng. Tấm ảnh hồ phản chiếu núi tuyết là ảnh chụp sau một quãng đường mòn thật. Nhắm vào nó với đoàn có ông bà là tự đặt bẫy cho chính mình.
Quên giờ chuyến cáp cuối. Đây là lỗi nguy hiểm nhất. Mùa thu trời tối nhanh, và nếu lỡ chuyến cuối thì không có phương án nào dễ chịu cả. Chụp lại bảng giờ ngay khi lên tới nơi, rồi đặt báo thức trước bốn mươi lăm phút.
Mặc theo thời tiết dưới thung lũng. Dưới chân núi nắng mười tám độ không có nghĩa trên đỉnh dễ chịu. Cứ mang đủ đồ ấm rồi cởi bớt ra, đừng làm ngược lại.
Vác xe đẩy lên vòng ván gỗ. Đã nói ở trên, nhưng nhắc lại vì rất nhiều người mắc.
Nhồi ba khu trong một ngày. Các khu cách xa nhau, và cái giá phải trả không phải là thời gian mà là sức của người yếu nhất đoàn. Một khu mỗi ngày, đi chậm, ngồi nhiều — chuyến đi sẽ được nhớ theo cách dễ chịu hơn nhiều.
Câu hỏi thường gặp
Ông bà gần 80 tuổi, đi bộ chừng hai mươi phút là phải nghỉ — có đi được không? Được, nếu chọn đúng. Phương án tốt nhất là lên Tsugaike bằng gondola, đi đoạn đầu vòng ván gỗ chừng mười lăm phút rồi quay lại nghỉ ở khu trạm; hoặc lên trạm giữa khu Happo và đi vòng ván gỗ ngắn ở đó. Cả hai đều có chỗ ngồi trong nhà và nhà vệ sinh gần.
Có mang xe đẩy được không? Trên vòng ván gỗ ở Tsugaike và trên đường mòn khu Happo thì gần như không dùng được, nên chuyển sang địu. Quanh hồ Aoki và trong khu làng thì xe đẩy dùng tốt trên các đoạn đường phẳng.
Có nhà vệ sinh dọc đường không? Chủ yếu tập trung ở các trạm cáp treo, khu cửa công viên và các bãi đỗ quanh hồ. Trên đường mòn và giữa vòng ván gỗ thì rất thưa. Cứ mặc định là giải quyết xong ở trạm rồi mới đi.
Có cần giày leo núi chuyên dụng không? Cho vòng ván gỗ Tsugaike, quanh hồ Aoki và khu vực các trạm cáp thì giày thể thao đế bám tốt là đủ. Chỉ khi định đi tiếp lên hồ trên núi ở khu Happo mới nên có giày cổ cao.
Đi xe lăn được không? Một số khu vực quanh trạm cáp và đài ngắm cảnh có mặt bằng phẳng, nhưng vòng ván gỗ và đường mòn thì không dành cho xe lăn. Nếu trong đoàn có người dùng xe lăn, hãy liên hệ trước với khu cáp treo để hỏi cụ thể từng chặng và cách lên xuống gondola — thông tin này khác nhau theo từng cơ sở, hỏi trực tiếp là chắc nhất.
Cáp treo mùa thu chạy tới khi nào? Thường tới khoảng cuối tháng 10 hoặc đầu tháng 11, tùy khu và tùy thời tiết, sau đó nghỉ một giai đoạn trước khi mở lại cho mùa trượt tuyết. Vì mỗi năm mỗi khác, nên kiểm tra trang chính thức của từng khu trước khi đặt vé tàu xe.
Trời mưa thì làm gì? Bỏ núi, chọn hồ Aoki hoặc dạo làng, rồi dành phần lớn thời gian cho onsen và ăn uống. Trên độ cao gần 2.000 mét, mưa kèm gió không chỉ làm mất cảnh mà còn thật sự lạnh nguy hiểm cho người lớn tuổi — không đáng để đánh đổi.
Bình luận
Chưa có đánh giá — hãy là người đầu tiên!
Bài viết cùng vùng — Chubu (Nagano, Kanazawa)
Xem tất cả →
Mùa thu ăn gì ở Nagano: soba mới, táo, nấm núi và những món chỉ có đúng mấy tuần
23 min · food

Những nơi ngắm lá đỏ ở Nagano thật sự đáng công đi: nhận xét thẳng cho 12 điểm
23 min · destinations

Nagano mùa thu cho gia đình có trẻ nhỏ và ông bà: những nơi đẹp nhất mà không phải leo
24 min · tips

Lịch lá đỏ Nagano theo tuần: đi theo tầng độ cao, đừng đi theo địa danh
21 min · tips